Tây Tạng là một trong những điểm đến cao nguyên nổi tiếng nhất thế giới, với độ cao trung bình trên 4.500 m và nhiều địa danh văn hóa quan trọng như Lhasa, Everest Base Camp. Đây là lựa chọn phổ biến của du khách yêu thích du lịch khám phá. Tuy nhiên, phản ứng cao nguyên (Acute Mountain Sickness – AMS, hay bệnh độ cao) là vấn đề sức khỏe thường gặp nhất khi đến vùng này. Ngay cả người có sức khỏe tốt cũng có thể xuất hiện triệu chứng, từ nhẹ như đau đầu, mệt mỏi đến nặng cần can thiệp y tế và hạ độ cao ngay lập tức.
Với sự chuẩn bị phù hợp về thể lực, lịch trình di chuyển hợp lý và kiến thức xử lý kịp thời, hầu hết du khách có thể giảm đáng kể nguy cơ và hoàn thành hành trình an toàn. Nhiều du khách đã thực hiện thành công áp dụng kinh nghiệm du lịch Trung Quốc thực tế, đặc biệt trên các tuyến cao nguyên, kết hợp với việc theo dõi sát sao tình trạng cơ thể. Phần dưới đây cung cấp hướng dẫn chi tiết dựa trên các trường hợp thực tế từ hàng trăm du khách đã trải qua.
Phản ứng cao nguyên là gì? Vì sao đi Tây Tạng dễ gặp?
Phản ứng cao nguyên, hay còn gọi là bệnh độ cao cấp tính (Acute Mountain Sickness – AMS), là tình trạng sức khỏe phổ biến xảy ra khi cơ thể tiếp xúc đột ngột với môi trường độ cao lớn mà chưa kịp thích nghi. Theo các tài liệu y khoa từ Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) và Hiệp hội Y học Núi cao Quốc tế (ISMM), AMS được định nghĩa là sự xuất hiện của đau đầu kèm theo ít nhất một trong các triệu chứng sau: mệt mỏi, chóng mặt, buồn nôn, chán ăn, hoặc rối loạn giấc ngủ. Triệu chứng thường bắt đầu trong vòng 6–24 giờ sau khi lên cao, và hầu hết trường hợp nhẹ sẽ tự cải thiện sau 1–3 ngày nếu nghỉ ngơi và thích nghi tốt.
Cơ chế chính gây ra AMS là thiếu oxy (hypoxia) do áp suất khí quyển giảm ở độ cao lớn. Khi lên cao, áp suất không khí giảm, dẫn đến lượng oxy trong mỗi hơi thở giảm đáng kể (hypobaric hypoxia). Cơ thể chưa kịp điều chỉnh các cơ chế bù trừ như tăng nhịp thở, tăng nhịp tim, và sản sinh thêm hồng cầu để vận chuyển oxy hiệu quả hơn. Kết quả là oxy đến các mô và não bộ bị hạn chế tạm thời, gây ra các triệu chứng AMS. Quá trình thích nghi (acclimatization) thường mất từ vài ngày đến vài tuần, tùy thuộc vào tốc độ lên cao và thể trạng cá nhân.
Tây Tạng là một trong những vùng dễ gặp phản ứng cao nguyên nhất thế giới do các đặc thù địa lý và cách di chuyển phổ biến:
- Độ cao trung bình lớn: Toàn bộ cao nguyên Tây Tạng có độ cao trung bình khoảng 4.000–4.500 m so với mực nước biển. Thủ phủ Lhasa nằm ở độ cao 3.658 m (khoảng 12.000 ft), đã vượt xa ngưỡng nguy cơ AMS (thường bắt đầu từ 2.500–3.000 m). Nhiều điểm tham quan nổi tiếng như Everest Base Camp (khoảng 5.200 m), hồ Yamdrok (4.440 m), hay các đèo cao trên 5.000 m càng làm tăng rủi ro.
- Thay đổi độ cao nhanh chóng: Hầu hết du khách bay thẳng từ các thành phố thấp (như Hà Nội, TP.HCM, Bắc Kinh – độ cao dưới 100 m) lên Lhasa chỉ trong 3–5 giờ. Sự thay đổi đột ngột này khiến cơ thể không có thời gian thích nghi dần dần. Nghiên cứu trên du khách đến Lhasa cho thấy tỷ lệ AMS khoảng 36.7% (theo khảo sát năm 2016 trên hơn 2.000 người), và gần 48% trường hợp triệu chứng xuất hiện trong 12 giờ đầu sau khi đến.
- Yếu tố môi trường hỗ trợ: Không khí ở Tây Tạng rất khô (độ ẩm thấp), lạnh, gió mạnh, và tia UV cao – tất cả đều làm tăng mất nước và làm tình trạng thiếu oxy trầm trọng hơn. Việc di chuyển bằng máy bay trực tiếp (rapid ascent) được xác định là yếu tố nguy cơ độc lập, với tỷ lệ AMS cao hơn so với di chuyển bằng tàu hỏa (tăng độ cao dần dần qua 2 ngày).
Tóm lại, phản ứng cao nguyên không phải là bệnh hiếm gặp ở Tây Tạng mà là phản ứng sinh lý bình thường của cơ thể trước môi trường thiếu oxy. Với sự chuẩn bị phù hợp (như lịch trình tăng độ cao chậm, nghỉ ngơi ngày đầu ở Lhasa), phần lớn du khách có thể giảm thiểu đáng kể triệu chứng và tận hưởng chuyến đi an toàn.
Dấu hiệu phản ứng cao nguyên thường gặp
Phản ứng cao nguyên, hay còn gọi là bệnh độ cao cấp tính, có các triệu chứng từ nhẹ đến nặng. Chúng thường xuất hiện trong vòng 6 đến 24 giờ sau khi lên cao và có thể tiến triển nếu không được xử lý kịp thời. Các triệu chứng được đánh giá theo thang điểm Lake Louise Score – công cụ chuẩn quốc tế để chẩn đoán. Tổng điểm từ 3 trở lên với ít nhất điểm đau đầu được coi là mắc bệnh độ cao.
Dưới đây là phân loại triệu chứng theo mức độ, dựa trên hướng dẫn từ Hiệp hội Y học Núi cao và các nghiên cứu thực tế trên du khách đến Tây Tạng.
Triệu chứng nhẹ (phổ biến)
Triệu chứng nhẹ thường giống cảm giác mệt mỏi sau chuyến đi dài hoặc say xe. Chúng xuất hiện ở khoảng 30 đến 50 phần trăm du khách khi đến Lhasa. Hầu hết trường hợp tự cải thiện sau 1 đến 3 ngày nếu nghỉ ngơi đầy đủ.
Các dấu hiệu phổ biến bao gồm:
- Đau đầu âm ỉ hoặc dữ dội, thường ở hai bên trán, tăng khi cúi đầu hoặc gắng sức.
- Chóng mặt, choáng váng, mất thăng bằng nhẹ khi đứng dậy hoặc đi lại.
- Buồn nôn, chán ăn, đôi khi nôn nhẹ một hoặc hai lần.
- Mệt mỏi toàn thân, cảm giác kiệt sức dù chỉ làm việc nhẹ.
- Hụt hơi khi đi bộ ngắn hoặc leo vài bậc thang.
- Khó ngủ sâu, thức giấc nhiều lần trong đêm.
- Tim đập nhanh, nhịp tim nghỉ tăng lên hơn 90 đến 100 nhịp mỗi phút.
Những triệu chứng này thường không ảnh hưởng nghiêm trọng đến hoạt động hàng ngày nếu được kiểm soát sớm.
Triệu chứng trung bình (cần theo dõi chặt chẽ)
Khi triệu chứng nhẹ không được xử lý và du khách tiếp tục lên cao hoặc gắng sức, bệnh độ cao có thể chuyển sang mức trung bình. Lúc này cần theo dõi sát sao để tránh tiến triển nặng hơn.
Các dấu hiệu chính:
- Đau đầu tăng cường, không giảm dù đã dùng thuốc giảm đau thông thường.
- Nôn nhiều lần, không giữ được thức ăn hoặc nước uống, dẫn đến mất nước.
- Khó thở ngay cả khi nghỉ ngơi, không chỉ khi vận động.
- Đi đứng loạng choạng, mất phối hợp vận động nhẹ.
- Suy giảm khả năng tập trung, trí nhớ ngắn hạn kém, dễ cáu kỉnh hoặc thay đổi tâm trạng.
Nếu có máy đo nồng độ oxy trong máu, chỉ số dưới 85 đến 88 phần trăm ở độ cao 3.500 đến 4.000 mét là dấu hiệu cần chú ý. Nên nghỉ ngơi tuyệt đối và không tăng độ cao trong ít nhất 24 đến 48 giờ.
Dấu hiệu nguy hiểm (cần xử lý khẩn cấp)
Đây là các dạng nặng của bệnh độ cao, bao gồm phù não độ cao và phù phổi độ cao. Chúng tiến triển nhanh và có thể đe dọa tính mạng nếu không can thiệp kịp thời.
Các dấu hiệu cảnh báo khẩn cấp:
- Khó thở tăng nhanh ngay cả khi nghỉ ngơi, ho ra bọt hồng hoặc có lẫn máu, tiếng ran ở phổi, tím tái môi và móng tay – nghi ngờ phù phổi độ cao.
- Lơ mơ, lẫn lộn, thay đổi tính cách bất thường, không đi thẳng được, buồn ngủ quá mức hoặc hôn mê – nghi ngờ phù não độ cao.
Nguyên tắc xử lý khẩn cấp:
- Ngừng di chuyển lên cao ngay lập tức.
- Hạ độ cao ít nhất 500 đến 1.000 mét, hoặc thấp hơn nếu có thể. Đây là biện pháp hiệu quả nhất để cứu mạng.
- Bổ sung oxy nếu có sẵn.
- Liên hệ hướng dẫn viên, gọi hỗ trợ y tế tại chỗ hoặc sơ tán đến bệnh viện ở Lhasa.
Nhận biết sớm triệu chứng nhẹ và theo dõi chặt chẽ giúp ngăn chặn hầu hết trường hợp tiến triển nặng. Nếu xuất hiện bất kỳ dấu hiệu trung bình hoặc nặng, ưu tiên nghỉ ngơi và hạ độ cao thay vì tiếp tục hành trình.
Ai là nhóm dễ bị phản ứng cao nguyên khi đi Tây Tạng?
Phản ứng cao nguyên có thể xảy ra với bất kỳ ai, nhưng một số nhóm người có nguy cơ mắc triệu chứng rõ rệt hơn. Dưới đây là các nhóm chính cần lưu ý khi lên kế hoạch du lịch Tây Tạng:
- Người ít vận động hoặc thể lực yếu: Những người ít tập thể dục thường xuyên, ít đi bộ dài hoặc leo cầu thang trong đời sống hàng ngày thường gặp triệu chứng sớm hơn.
- Người có bệnh nền tim mạch, hô hấp hoặc tiền sử phản ứng cao nguyên: Bao gồm cao huyết áp không kiểm soát, bệnh tim, hen suyễn, COPD, thiếu máu, hoặc từng bị AMS nặng ở các chuyến đi cao trước đó. Nhóm này cần khám sức khỏe trước khi đi.
- Người có thói quen sinh hoạt không tốt: Ngủ ít, căng thẳng cao, uống nhiều rượu bia, cà phê hoặc hút thuốc lá trước và trong chuyến đi. Những yếu tố này làm giảm khả năng thích nghi với độ cao.
- Người đi lịch trình quá nhanh: Bay thẳng lên Lhasa rồi di chuyển liên tục đến các điểm cao như Yamdrok, Everest Base Camp mà không có ngày nghỉ thích nghi. Tốc độ tăng độ cao là yếu tố nguy cơ lớn nhất.
Dù thuộc nhóm nào, việc chuẩn bị thể lực, điều chỉnh thói quen và chọn lịch trình tăng độ cao chậm đều giúp giảm đáng kể rủi ro. Nếu bạn thuộc một trong các nhóm trên, nên ưu tiên tour có thời gian nghỉ ngơi hợp lý và hỗ trợ theo dõi sức khỏe.
Cách phòng tránh phản ứng cao nguyên trước chuyến đi
Phản ứng cao nguyên có thể được giảm thiểu đáng kể nếu chuẩn bị kỹ lưỡng trước khi khởi hành. Thời gian lý tưởng để bắt đầu chuẩn bị là 2–4 tuần trước chuyến đi Tây Tạng. Dưới đây là các bước cụ thể, tập trung vào thể lực, thói quen sinh hoạt, y tế cơ bản và đồ dùng cần thiết. Những biện pháp này dựa trên khuyến nghị từ Hiệp hội Y học Núi cao và kinh nghiệm thực tế từ hàng nghìn du khách.
Chuẩn bị thể lực và thói quen trước 2–4 tuần
Cơ thể cần thời gian để cải thiện khả năng hấp thụ và vận chuyển oxy. Tập luyện nhẹ nhàng, đều đặn sẽ giúp giảm triệu chứng mệt mỏi và hụt hơi khi đến độ cao.
- Tập cardio nhẹ: Đi bộ nhanh 30–45 phút mỗi ngày, đạp xe tại chỗ hoặc bơi lội. Mục tiêu là tăng dần nhịp tim mà không gây kiệt sức.
- Leo cầu thang và đi bộ tăng dần: Bắt đầu từ 5–10 tầng/ngày, sau đó tăng lên 15–20 tầng hoặc đi bộ 5–7 km/ngày ở tuần cuối. Tập trên địa hình dốc nhẹ nếu có thể.
- Ngủ đủ giấc: Duy trì 7–8 giờ ngủ chất lượng mỗi đêm để cơ thể phục hồi tốt.
- Giảm rượu bia và hạn chế thuốc lá: Tránh hoàn toàn rượu bia ít nhất 1 tuần trước chuyến đi, vì chúng gây mất nước và làm giảm oxy trong máu. Nếu hút thuốc, nên giảm dần hoặc dừng hẳn để phổi hoạt động hiệu quả hơn.
Những thay đổi này không chỉ giúp thích nghi độ cao tốt hơn mà còn tăng sức bền tổng thể cho hành trình.
Chuẩn bị y tế cơ bản
Trước khi đi Tây Tạng, đặc biệt nếu bạn trên 40 tuổi hoặc có bệnh nền, việc kiểm tra sức khỏe là bước quan trọng nhất.
- Khám sức khỏe tổng quát: Kiểm tra huyết áp, tim mạch, hô hấp và công thức máu. Nếu có bệnh nền như cao huyết áp, hen suyễn hoặc thiếu máu, cần được bác sĩ đánh giá mức độ phù hợp với độ cao.
- Tham khảo bác sĩ về thuốc dự phòng: Một số thuốc như Acetazolamide (thường gọi Diamox) được dùng phổ biến để hỗ trợ thích nghi độ cao. Nguyên tắc chung: bắt đầu dùng liều thấp 1–2 ngày trước khi lên cao, duy trì trong vài ngày đầu, và ngừng khi đã thích nghi. Tuy nhiên, thuốc này không dành cho mọi người và có thể gây tác dụng phụ như tê tay chân hoặc tiểu nhiều. Chỉ dùng khi có chỉ định từ bác sĩ – không tự mua và tự dùng.
Bác sĩ sẽ đánh giá dựa trên tình trạng sức khỏe cá nhân để đưa ra lời khuyên phù hợp nhất.
Chuẩn bị đồ dùng hỗ trợ
Mang theo một số vật dụng cơ bản sẽ giúp theo dõi và giảm nhẹ triệu chứng nếu xảy ra.
- Bình oxy mini (cầm tay): Loại 2–5 lít, dùng khi cần bổ sung oxy nhanh (đặc biệt hữu ích ở các điểm cao như Everest Base Camp). Chỉ dùng khi có dấu hiệu khó thở rõ rệt.
- Máy đo nồng độ oxy máu (SpO2): Thiết bị nhỏ gọn, giá phải chăng, giúp theo dõi oxy trong máu hàng ngày. Ở độ cao trên 3.500 m, SpO2 dưới 85–88% là dấu hiệu cần chú ý.
- Đồ giữ ấm và dưỡng ẩm: Kem dưỡng môi, kem chống nẻ, son dưỡng, kem chống nắng chỉ số cao (tia UV mạnh ở cao nguyên). Áo khoác gió, mũ len, găng tay để tránh mất nhiệt và mất nước qua da.
Những món đồ này không chiếm nhiều chỗ nhưng mang lại sự yên tâm lớn trong những ngày đầu ở Tây Tạng.
Chuẩn bị trước 2–4 tuần với tập luyện đều đặn, thói quen lành mạnh và kiểm tra y tế sẽ giúp cơ thể thích nghi tốt hơn. Nhiều du khách Việt Nam đã hoàn thành chuyến đi an toàn nhờ áp dụng đúng các bước trên.
Khi bị phản ứng cao nguyên thì xử lý thế nào?
Khi xuất hiện triệu chứng phản ứng cao nguyên (Acute Mountain Sickness – AMS), việc xử lý kịp thời và đúng cách là yếu tố quyết định để tránh tiến triển nặng. Nguyên tắc chung từ Hiệp hội Y học Núi cao (Wilderness Medical Society) và Tổ chức Y tế Thế giới: ưu tiên nghỉ ngơi, theo dõi sát sao và không cố gắng lên cao thêm nếu triệu chứng không cải thiện. Dưới đây là hướng dẫn xử lý theo mức độ, dựa trên kinh nghiệm thực tế từ du khách và hướng dẫn y tế chuẩn.
Xử lý tại chỗ khi triệu chứng nhẹ
Hầu hết trường hợp AMS nhẹ (đau đầu, chóng mặt, mệt mỏi, buồn nôn) có thể cải thiện nhanh chóng nếu xử lý ngay trong 12–24 giờ đầu mà không cần can thiệp y tế mạnh.
Các bước xử lý cơ bản:
- Nghỉ ngơi tuyệt đối: Nằm thư giãn tại khách sạn hoặc nơi yên tĩnh, tránh đi bộ xa, leo dốc hoặc tham quan gắng sức.
- Uống đủ nước: Tăng lượng nước lên 3–4 lít/ngày (nước lọc, nước điện giải), uống từng ngụm nhỏ để tránh nôn. Tránh cà phê, trà đặc và rượu bia vì chúng làm mất nước thêm.
- Thở chậm và sâu: Thực hiện thở bụng chậm rãi (hít vào 4 giây, thở ra 6 giây) để tăng oxy vào máu.
- Theo dõi tình trạng: Dùng máy đo SpO2 nếu có (nên duy trì trên 85–88% ở độ cao 3.500–4.000 m). Dùng thuốc giảm đau thông thường như paracetamol hoặc ibuprofen để giảm đau đầu (theo liều khuyến cáo).
Nếu sau 12–24 giờ nghỉ ngơi và uống đủ nước, triệu chứng giảm rõ rệt, bạn có thể tiếp tục lịch trình nhẹ nhàng. Nhiều du khách chia sẻ rằng ngày nghỉ đầu ở Lhasa đã giúp họ vượt qua giai đoạn khó chịu nhất.
Khi nào cần báo hướng dẫn viên và đổi lịch trình
Nếu triệu chứng không giảm hoặc tệ hơn sau thời gian nghỉ ngơi, cần thông báo ngay cho hướng dẫn viên hoặc người đi cùng để điều chỉnh kế hoạch.
Các dấu hiệu cần báo ngay:
- Đau đầu tăng cường dù đã dùng thuốc giảm đau.
- Nôn nhiều lần, không giữ được nước hoặc thức ăn.
- Khó thở khi nghỉ ngơi, hụt hơi rõ rệt.
- Triệu chứng kéo dài hơn 24 giờ mà không cải thiện.
Lúc này, nên:
- Dừng mọi hoạt động gắng sức.
- Đổi lịch trình: hoãn di chuyển lên cao, ở lại độ cao hiện tại thêm 1–2 ngày để thích nghi.
- Theo dõi sát sao bằng hướng dẫn viên (họ thường có kinh nghiệm và thiết bị cơ bản như bình oxy mini).
Hầu hết các tour chuyên nghiệp đều có quy trình xử lý AMS, bao gồm thay đổi lịch trình linh hoạt để đảm bảo an toàn.
Khi nào cần hạ độ cao hoặc đi viện
Đây là tình huống khẩn cấp, cần hành động ngay lập tức vì có nguy cơ phù phổi độ cao (HAPE) hoặc phù não độ cao (HACE) – hai biến chứng đe dọa tính mạng.
Các dấu hiệu nguy hiểm:
- Khó thở tăng nhanh ngay cả khi nằm nghỉ.
- Ho ra bọt hồng hoặc có lẫn máu.
- Tím tái môi, móng tay.
- Lơ mơ, lẫn lộn, không đi thẳng được, thay đổi tính cách bất thường.
- Buồn ngủ quá mức hoặc hôn mê.
Nguyên tắc xử lý:
- Hạ độ cao ngay lập tức ít nhất 500–1.000 m (hoặc thấp hơn nếu có thể) – đây là biện pháp hiệu quả nhất và cứu mạng.
- Bổ sung oxy nếu có sẵn (bình oxy mini hoặc tại chỗ).
- Liên hệ hướng dẫn viên để sắp xếp xe đưa xuống hoặc gọi hỗ trợ y tế.
- Đến cơ sở y tế gần nhất: ở Lhasa có Bệnh viện Nhân dân Tây Tạng hoặc Bệnh viện Quân khu; các điểm xa hơn cần sơ tán khẩn cấp.
Không chờ đợi triệu chứng tự khỏi khi đã có dấu hiệu nặng. Hạ độ cao sớm có thể cứu sống và tránh biến chứng lâu dài.
Lắng nghe cơ thể là chìa khóa: triệu chứng nhẹ xử lý tại chỗ, triệu chứng tăng báo ngay để điều chỉnh, dấu hiệu nguy hiểm hạ độ cao khẩn cấp. Với cách xử lý đúng, hầu hết du khách vẫn có thể tiếp tục hành trình an toàn sau khi thích nghi.





